RSS

TRỌNG SINH CHI TRA THỤ – CHƯƠNG 11

15 Feb

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. HAPPY NEW YEAR!!!

.

TRỌNG SINH CHI TRA THỤ – ÁI KHÁN THIÊN

Tác giả: Ái Khán Thiên

Thể loại: đam mỹ, 1v1, hiện đại, trọng sinh, thanh mai trúc mã

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Editor: Mèo bụi (from tijchvien.wordpress.com)

Tình trạng bản dịch: đang tiến hành

Nguồn raw: vnsharing.net

Tác phẩm được chuyển ngữ không có bản quyền, được thực hiện vì sở thích cá nhân và chia sẻ phi lợi nhuận. Quá trình chuyển ngữ sử dụng phần mềm QuickTranslator, tham khảo Google và Baidu.

CẢNH BÁO: Truyện nói về mối quan hệ nam nam. Nội dung truyện có thể xuất hiện từ ngữ đề cập quan hệ tình dục nam nam. Thận trọng trước khi đọc, bạn đã được cảnh báo!!!

Thỉnh các bạn KHÔNG mang bản edit này đi bất cứ đâu ra ngoài blog này!!!

11 – chính ngươi ăn đi

Buổi sáng Đinh Hạo đang mơ mơ màng màng thì bị người đánh thức. Bên ngoài có người kiên trì cộc cộc gõ cửa, Bạch Bân tỉnh dậy, Đinh Hạo vùi vào trong chăn tiếp tục ngủ. Bình thường chủ nhật Ngô a di luôn cố ý làm cho bọn họ ngủ nhiều một hồi, hẳn là không phải nàng, như vậy sẽ đến vào Chủ nhật cũng chỉ có một người.

“Ca! Ca! Ca ngươi dậy chưa?”

Thanh âm Bạch Lộ ngọt ngào như trước. Đinh Hạo kêu rên một tiếng, con nhóc này thế nào tựa như đặt đồng hồ báo thức, đúng bảy giờ là đến gọi, nàng thế nào sẽ không ngại mệt a!

Đinh Hạo còn đang ma cọ, Bạch Bân dụi mắt đã đi xuống giường mở cửa, “Bạch Lộ, sớm như vậy đã tới rồi?”

Hôm nay Bạch Lộ mặc váy nỉ viền hoa, tóc thả xõa, thật có vài phần đáng yêu, nhìn tới Bạch Bân hai mắt sáng rực, “Ca, ông nội cũng đến đây, đều ở dưới nhà chờ ngươi đâu. Ta hôm nay học được thật nhiều thứ, sẽ đọc cho ngươi nghe đầu tiên. Ngươi ngươi ngươi làm sao lại ở chỗ này? A?!”

Bạch Lộ nhìn đến Đinh Hạo từ trong chăn thò đầu ra thanh âm nháy mắt cất cao, hận không thể đem nóc nhà đều kêu phá, cái này hận a, nghiến răng nghiến lợi a, nếu không có Bạch Bân ở chỗ này ngăn cản phỏng chừng đã phác lên cắn chết Đinh Hạo rồi. Đinh Hạo bị nàng nhìn chòng chọc dựng đứng cả tóc gáy, lôi chăn hướng lên trên kéo kéo, “Ai, ai, Bạch Lộ! Ngươi làm sao …” Hắn ở đây ngủ một giấc lại làm sao vậy, trước kia, trước kia Bạch Bân cầu hắn hắn cũng không ở a! Đây rõ ràng là lão tử chịu thiệt! Đinh Tiểu Hạo buổi sáng bị túm cũng thực buồn bực.

“Chờ mười phút.” Bạch Bân nhìn nhìn đồng hồ, không chút thương lượng đem cô em họ bỏ ngoài cửa, nhìn Đinh Hạo đầu tóc bù xù lui trong ổ chăn cũng tha hắn đi ra, “Hạo Hạo nhanh đi rửa mặt, ông nội đến đây, chúng ta phải xuống nhà.”

Bởi vì có môn thần Bạch Lộ thủ vệ ngoài cửa, Đinh Hạo chỉ có thể cùng Bạch Bân một chỗ nhanh gọn giải quyết vệ sinh buổi sáng. Chen chúc cùng Bạch Bân đánh răng rửa mặt thế này vẫn là lần đầu tiên, Đinh Hạo có điểm không thoải mái, chuyển mắt xem Bạch Bân không có gì phản cảm cũng liền bình thường trở lại.

Cô nhóc Bạch Lộ đi học ở nhà trẻ song ngữ, những năm ấy vẫn là thực đáng khoe ra. Bên trong còn có người nước ngoài mắt xanh tóc vàng, đám nhỏ lên lớp đều tựa như xem gấu trúc nhìn người ta, cất giọng mũi non nớt học niệm nhạc thiếu nhi nửa Tàu nửa tây. Bạch Lộ ở bên trong niệm tốt nhất, vì thế ngày nghỉ mới lôi kéo cả nhà đến nhà Bạch Bân, chính là để khoe ra.

Tiểu cô nương mặc váy áo chỉnh tề, đứng ở giữa nhà, ngưỡng cao cằm, bắt đầu thuộc lòng nhạc thiếu nhi, “Tiểu hầu tử, leo cây đi ~ hái thí cật cho ba ba ~ hái thí cật cho mụ mụ …”

“Phốc —“ Đinh Hạo không nhịn được, một miệng sữa liền phun ra. (mjêu: nguyên nhân Hạo Hạo cười là vì trong tiếng Trung ‘thí’ = đánh rắm, ‘cật’ = ăn, cho nên câu Bạch Lộ hát có thể hiểu thành ‘cho ba ba ăn cái rắm’ _ __!!!)

Bạch Lộ nổi giận, “Ngươi làm cái gì! Không hái thí cật cho ngươi!!”

Đinh Hạo cười đau cả bụng, liên tục xua tay, “Ta không ăn, ta không ăn, ngài lưu trữ bản thân từ từ ăn đi, a, ha ha ha … Ôi, Bạch Bân ta không chịu được, cho ta mượn dựa vào một lát … A ha ha ha ha … !!!” Đinh Hạo cười đến lăn lộn, Ngô a di nghe được miệng cũng thẳng run rẩy, bất quá người ta nghĩ đến tiểu cô nương mặt mũi, ho khan một tiếng nhịn đi qua.

“Hái thí cật cho gia gia …”

Bạch lão gia tử sắc mặt cũng không dễ coi, hướng ba mẹ Bạch Lộ giáo dục một trận, “Các ngươi cho đứa nhỏ đi cái gì nhà trẻ? Như thế nào còn dạy đứa nhỏ mắng chửi người? Không được liền chạy nhanh đổi trường khác!”

Ba mẹ Bạch Lộ vội vàng giải thích, “Ba, đây là nhạc thiếu nhi song ngữ. ‘Thí cật’ có nghĩa là quả đào, ý Bạch Lộ là muốn hái quả đào cho ngài ăn …”

Bạch lão gia tử vẫn là không thoải mái, lầu lầu bầu bầu nói đám quỷ tây dạy không ra thứ gì tốt. Nha đầu Bạch Lộ kia cũng thông minh, mẹ nàng vừa đối nàng nháy mắt ra dấu lập tức thay đổi vài tiết mục ca múa, hát hát múa múa đem không khí xoay trở về. Bạch lão gia tử lúc này mới hài lòng, “Lộ Lộ ca hát không tồi, múa cũng đẹp mắt!”

Bạch Lộ hai mắt long lanh nhìn xem Bạch Bân, tay nhỏ níu vạt váy, giống như chờ đợi giám khảo chấm điểm. Bạch Bân cũng nhìn nàng cười cười, “Rất tốt, Lộ Lộ thật lợi hại.”

Tiểu cô nương lúc này mới nở nụ cười, quay đầu bổ nhào vào trong lòng mẹ, hắc hắc cười cái không ngừng. Bạch lão gia tử cũng vui vẻ, “Lộ Lộ thích ca đến thế sao?”

Bạch Lộ ở trong lòng mẹ nàng ló đầu ra gật gật đầu, “Đúng vậy, đúng vậy.” Nghĩ nghĩ lại bỏ thêm một câu, “Chờ cháu lớn lên cũng phải giống ca ngày ngày thi được một trăm điểm.”

Đinh Hạo ở sau lưng Bạch Bân hướng nàng le lưỡi, con nít ranh biết cái gì a ngươi, về sau bài kiểm tra đều là một trăm năm mươi điểm, ca ngươi nếu môn nào cũng bị một trăm điểm ngươi sẽ chờ khóc đi ngươi, ha ha!

Tiểu cô nương nhìn Đinh Hạo không vừa mắt, quay đầu cùng Bạch lão gia tử thương lượng, “Ông nội, làm cho Đinh Hạo đến nhà cháu ở được không?”

Bạch lão gia tử tỏ ra hứng thú, “Như thế nào, Lộ Lộ cũng thích Đinh Hạo ca ca?”

Tiểu cô nương kéo kéo khóe miệng, chỉ tay vào Đinh Hạo, thẳng tuột phát biểu ý nghĩ bản thân, “Làm cho hắn tới nhà cháu, cháu ở lại nơi này cùng ca được không thôi?”

Ba Bạch Lộ thụ đả kích, một phen ôm lấy con gái bảo bối cọ cọ mặt nàng than thở, “Lộ Lộ muốn ca ca không cần ba ba nữa?” Mẹ Bạch Lộ cũng vô giúp vui, “Lộ Lộ nếu lưu lại, vậy bánh con gấu ngày hôm qua mới mua cũng đều tặng cho Hạo Hạo ca ca ăn, a ô một ngụm đều ăn sạch!”

Đỉnh đầu Đinh Hạo hạ xuống ba đạo hắc tuyến, lão tử đây là cỡ nào có thể ăn a, Bạch Lộ con nhóc ranh nhà ngươi trở về đều tuyên truyền lão tử như thế nào!!

Xem Bạch Lộ biểu diễn ăn xong bữa sáng, Bạch lão gia tử lại lần lượt đưa quà cho bọn hắn, của Bạch Lộ là búp bê, của Bạch Bân và Đinh Hạo là trò chơi điện tử, mang theo hai cái thủ bính (*) là có thể cùng nhau chơi. Đinh Hạo hứng thú nhìn thứ này, học sinh tiểu học yêu nhất a. (mjêu: ‘thủ bính’ là bàn điều khiển loại nhỏ cầm tay dùng để chơi điện tử á, mjêu không chơi nên không rõ dịch nó ra như thế nào)

Cắm thẻ vào, nhạc trò chơi vang lên, Super Mario, bắt đầu đánh!

Chơi trò chơi là cái kỹ thuật, mục tiêu của chúng ta chính là: đánh quái, thăng cấp, mặc trang bị!

Giẫm quái, đỉnh vàng, ăn nấm, biến thân!

Mang tọa kỵ! Cưỡi sư tử! Chui vòng lửa!!

Đinh Hạo một đường chơi rất là hào hứng, Bạch Bân bồi, ngẫu nhiên cũng thấu lên cùng chơi, dần dần liền có xu thế vượt qua Đinh Hạo. Đinh Hạo sau N thứ vì trốn quái thiếu chút nữa đem màn hình bỏ túi cùng dây cắm trong phòng Bạch Bân giật xuống dưới rốt cục thừa nhận, trên thế giới này, chỉ số thông minh quả nhiên là thứ không thể siêu việt.

Đinh Hạo ghen tị nhìn Bạch Bân một cửa một cửa kéo lá cờ, nhịn không được đi lên quấy rối hắn, “Đến lượt ta, đến lượt ta a!”

Bạch Bân giơ cao thủ bính trong tay, “Ta lại chui cái vòng lửa, Hạo Hạo, liền chờ một chút …”

Bạch Lộ giơ búp bê chiếu ót Đinh Hạo liền gõ xuống, “Không được khi dễ ca ta!” Búp bê được làm thực tốt, mềm nhũn gõ xuống không giải hận lại tiếp thêm vài cái. Đinh Hạo ở kia hừ hừ, “Bên trái bên trái, gõ thực thoải mái, lại đến vài cái.”

Bạch Lộ tức giận cũng không gõ tiếp, đảo mắt liền nghĩ đến chuyện khác, “Nếu không ngươi chơi cái này, ta cùng ca ta chơi điện tử?”

Đinh Hạo nhìn nàng, nghĩ tới lúc trước Bạch Lộ đem chính mình miêu tả thành đứa tham ăn, thù mới hận cũ không khỏi ác hướng đảm biên sinh (*), ôm Bạch Bân xoạch một ngụm cắn ngay trên mặt hắn, lúc này là cắn thật, ngay cả dấu răng đều lưu lại. Đinh Hạo vừa lau miệng, rất đại gia liếc nhìn Bạch Lộ, “Ta ~ mới ~ không ~ đổi ~ cho ~ ngươi!” (mjêu: xuất từ câu ‘nộ tòng tâm khởi, ác hướng đảm biên sinh’, đã giải thích trong chương trước)

Bạch Bân cầm thủ bính của máy chơi game cũng ngây người, nhưng rất nhanh lại dời tầm mắt tới trên trò chơi, nước miếng trên mặt cũng không lau liền tiếp tục cưỡi tiểu sư tử nhảy qua vòng lửa.

Bạch Lộ mắt mở thật to, miệng cũng khép lại, nửa ngày mới nắm tay nổi giận, “Ngươi không biết xấu hổ!!” Câu tiếp theo liền mang ra mục đích thật sự, “Ta, ta cũng muốn thân!!”

“Không được, nam nữ thụ thụ bất thân ngươi không xem ti vi a ngươi?”

“Kia nam nam thụ thụ liền có thể thân?!”

“Kia đương nhiên!”

“Đinh Hạo ngươi … Ngươi không biết xấu hổ! Không biết xấu hổ! Không biết xấu hổ!”

Bạch Lộ tiểu biểu muội khóc về nhà đi. Đinh Hạo vẫy vẫy tay nhỏ bé ở cửa tiễn Bạch Lộ, nhe một ngụm răng sữa hắc hắc cười không ngừng, “Lần sau lại đến a, Bạch Lộ!”

Tiểu cô nương ghé vào vai ba nàng vụng trộm hướng hắn phun nước miếng! Nàng đời này chưa gặp qua người nào xấu xa như vậy, tiểu cô nương oán giận nghĩ.

Đinh Hạo cũng không để ý, đối với Bạch Lộ vẫn là thực thân thiết đưa tiễn, Bạch lão gia tử nhưng thực ra có điểm nhìn không được, vỗ vỗ đầu Bạch Lộ, “Lộ Lộ, phải đối Đinh ca ca lễ phép!”

Bạch Lộ ngoảnh mặt đi căm giận rơi lệ.

Đinh Hạo đối Bạch lão gia tử vẫn là rất lễ phép, “Gia gia không sao, Lộ Lộ còn nhỏ đâu, lại nói, muội muội của Bạch Bân, chính là muội muội của cháu a! Đúng không, Bạch Bân?”

Bạch Bân nhìn nhìn Đinh Hạo, im lặng gật gật đầu. Hắn cảm thấy được có điểm không đúng, nhưng là nói không rõ là chỗ nào không đúng, chỉ có thể thuận theo lời Đinh Hạo đáp lại, “Ân.”

Đinh Hạo cười ánh mắt đều nheo lại. Ấn thân thích mà nói, mẹ Bạch Lộ là cô ruột của Bạch Bân, Bạch Lộ là em con cô bên nội của Bạch Bân, Đinh Hạo có thể không vui vẻ sao? Hắn là không thể sinh con cho Bạch Bân, nhưng Bạch Lộ nếu sinh cũng là sinh ra đứa ngốc! Ha ha, Bạch lão gia tử khẳng định không muốn đứa ngốc, còn không bằng không có đâu! Nguy cơ tiềm tàng này không tồn tại a. (mjêu: đoạn này Hạo Hạo phân tích dựa trên quan điểm Bạch Lộ là tình địch của mình, ai bảo bé ấy dính Bạch Bân quá cơ ~^-^~)

Đinh Hạo nhìn Bạch Lộ cũng thuận mắt hơn rất nhiều, tiểu biểu muội nhiều đáng yêu a.

.

Tâm sự của Meo lười: Lâu lắm không đụng đến, tay nghề lại lùi bước rồi TT^TT

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Hai 15, 2013 in Trọng Sinh chi Tra Thụ

 

Thẻ: , , , ,

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: