RSS

TRỌNG SINH CHI TRA THỤ – CHƯƠNG 08

27 Jul

.

Châm ngôn trong ngày: Làm việc phải đến nơi đến chốn TT^TT

WARNING: tác phẩm đam mỹ, tức boy x boy. Bạn hãy suy nghĩ kỹ trước khi đọc!

.

8 – Cánh gà cô ca …

.

Đinh Hạo chỉ dùng vài ngày đã xây dựng tốt quan hệ với đám lão nhân đến từ quân khu, cái miệng nhỏ nhắn ngọt như lau mật, mở miệng một cái gia gia, kêu so với người nào đều phải thân thiết.

Ông lão mà Đinh Hạo nhắm trúng lần trước quả nhiên cấp cao, thủ trưởng bên quân khu S, con cái cũng không hề kém cỏi. Ông lão đến kiểm tra định kỳ và an dưỡng, Đinh Hạo hai buổi ba bữa lại chạy tới cũng không ngại phiền, có đoạn thời gian không thấy còn tìm người đến kêu, có hoa quả bánh kẹo gì cũng để dành cho Đinh Hạo, thực là thương yêu hắn không kém gì cháu ruột.

“Ai, Tiểu Đinh Hạo, cầm lấy cái này đi, gia gia già rồi, ăn không được!” Lão nhân đưa tay vẫy vẫy Đinh Hạo vừa đi ngang qua cửa phòng, chỉ chỉ một loạt giỏ quả to tướng sắp tràn ra ngoài hành lang, chiếc nhỏ nhất cũng gần bằng thân mình Đinh Hạo.

Này, này mẹ nó chính là đãi ngộ cấp lãnh đạo a! Đinh Hạo ghen ghét nhìn một mảnh giỏ quả cùng hộp dinh dưỡng, không khách khí bắt đầu tha lấy cái lớn nhất, “Cám ơn gia gia!”

Lão nhân hưng trí bừng bừng nhìn Đinh Hạo tha chiếc giỏ cao hơn hắn cả một cái đầu, Đinh Hạo nghẹn đỏ bừng mặt mũi cũng không xê xịch được chút nào, đành phải phẫn nộ dừng tay, theo trong giỏ lấy ra một quả thanh long bắt mắt nhất quẳng vào trong lòng đi rồi, đến cửa còn cùng lão nhân khách sáo một câu, “Gia gia thân thể ngài không tốt, vẫn là lưu cho ngài ăn đi, cháu lấy một quả này là được rồi.”

Lão nhân buồn cười, cùng Đinh Hạo vẫy tay, “Được a, vậy gia gia giữ cái giỏ này cho ngươi, ngươi lúc nào rảnh rỗi liền sang mà chuyển, a.”

Ngươi còn phấn khởi xem lão tử chuyển giỏ quả thế nào  … Đinh Hạo nhìn nhìn cánh tay cẳng chân nhỏ xíu của chính mình, bỗng nhiên lại hoài niệm thân thể trước kia, ta khi nào thì mới có thể lớn lên a, ai ~. Đinh Tiểu Hạo lắc đầu thở dài lại hướng khu phòng bệnh cao cấp tìm nhân mạch tiềm tàng đi.

Đinh Hạo suốt ngày chạy rong bên ngoài, vì vậy Bạch Lộ tiểu cô nương đến thăm rõ ràng không vui, cùng anh nàng tỉ tê xúi bẩy, “Ca, Đinh Hạo như thế nào suốt ngày ra bên ngoài lủi a, một chút cũng không chiếu cố ngươi, chúng ta về nhà không cùng hắn chơi.”

Đinh Hạo đang cầm một hộp dâu tây không biết lấy từ chỗ nào bước vào, vừa đá văng cửa liền bắt đầu cùng Bạch Lộ cãi lại, “Ai ai ai, nói xấu người khác? Ta nghe thấy rồi nhá.”

Tâm tư tiểu cô nương còn có vẻ đơn thuần, một chút liền đỏ mặt, cọ cọ cọ chạy tới chỗ mẹ nàng cùng thu dọn đi. Hôm nay Bạch Bân xuất viện, tuy rằng là thứ sáu, nhưng Bạch Lộ vẫn khóc nháo đòi theo. Bạch Bân cũng đang thu thập vật dụng, trên đùi kết sẹo, về cơ bản có thể đi lại, nhìn Đinh Hạo tiến vào liền gọi hắn lại, “Hạo Hạo, hôm nay chúng ta về nhà, bác sỹ cũng kê chút thuốc cho ngươi, ngươi cầm đừng quên ăn a.”

Đinh Hạo tiếp nhận túi nhựa đựng thuốc, bệnh viện đều là như thế này, gần xuất viện liền cấp phát một đống thuốc bổ, ăn hay không kỳ thật cũng không khác nhau nhiều. Đinh Hạo lục vài phát liền dừng lại, nắm hộp Oa Cáp Cáp tức đỏ cả mắt, “Đây là bác sỹ nào kê?! Này, này tính cái gì thuốc!!” Thời ấy Oa Cáp Cáp vẫn được tính là quà tặng, bình nhỏ bằng thủy tinh, lấy đá mài rạch mở cắm ống hút uống, dùng dỗ trẻ con con nít. Nói là tăng cường khả năng miễn dịch các loại, hơn nữa ở quê Đinh Hạo quảng cáo càng mơ hồ, cái gì uống lên gia tăng trí lực, ban ngày uống buổi tối sẽ không đái dầm linh tinh, Đinh Hạo trước đây không ít uống, giờ nhìn đến vỏ hộp sẽ bực tức.

Bạch Bân đem quần áo gấp ngay ngắn cho vào trong túi, nghe thấy hắn nói chuyện quay đầu nhìn thoáng qua, “Nga, đây là bác sỹ Trương tặng cho ngươi, nói là trẻ con thường uống … Ách, có lợi cho khai phá đầu óc.” Bạch Bân do dự một chút, vẫn là sửa lại từ.

“Trương lão nhân?” Đinh Hạo hú lên một tiếng quái dị, lập tức nhớ tới lão nhân chết tiệt từng xốc chăn của mình ngay trước mặt mọi người đem sự tích đái dầm của chính mình hấp thụ ánh sáng, tức giận trợn tròn mắt, “Hắn khẳng định không phải nói như vậy! Hắn là nói ta uống cái này sẽ không đái dầm phải không? Có phải hay không?!”

Bạch Bân không nói, yên lặng gấp quần áo. Thế này tương đương là cam chịu.

Thù mới hận cũ a!! Đinh Hạo siết chặt hộp Oa Cáp Cáp tức giận định chạy ra bên ngoài, “Ta đi tìm hắn!”

Bạch Bân ở phía sau ôm lấy hắn, cẩn thận dỗ dành: “Hạo Hạo đừng nháo a, chúng ta sắp sửa đi rồi, ngươi chạy lạc làm sao bây giờ? Ta tìm không thấy ngươi.”

Đinh Hạo tức giận còn chưa tiêu bớt, mếu máo miệng làm như ủy khuất lắm, “Đái dầm bị chê cười cũng không phải là ngươi!”

Bạch Bân an ủi hắn, “Ta lúc nhỏ cũng đái dầm, không có chuyện gì.”

Đinh Hạo nổi lên hứng thú, lấy tay chọc chọc hắn, “Ai, ngươi mấy tuổi còn đái dầm? Nói nói, nói nói!”

Bạch Bân đỏ mặt một chút, ấp a ấp úng nửa ngày, “Chừng một tuổi hơn đi, ba ta nói, ta không nhớ rõ.”
Đinh Hạo duỗi tay cho hắn một chụp! Thao, ngươi đùa giỡn lão tử a! Một tuổi hơn lão tử còn chưa cai sữa đâu!! Phía trước nói qua, Đinh Hạo tiểu bồn hữu là được tưới tắm lên dưới sự cưng chiều của người xung quanh, sự cưng chiều này đương nhiên có một phần nỗ lực của mẹ Đinh Hạo. Trước khi quyết tâm bỏ xuống Đinh Hạo tới thành phố A học giáo dục trẻ em, Đinh mụ mụ đối Đinh Hạo cưng chiều tuyệt đối không thể so Đinh nãi nãi kém, thế cho nên thời gian cai sữa của Đinh Hạo xa xa kéo dài so với người khác. Đinh Hạo là một tuổi lẻ tám tháng mới cai sữa, khi đó, Tiểu Đinh Hạo đã bắt đầu hiểu chuyện oa oa khóc lớn nhìn mẹ bôi tương ớt lên đồ ăn của hắn, thế này mới thút thút thít thít cai sữa. Đinh mụ mụ bồi con hai mẹ con cùng nhau khóc một trận.

Đinh Hạo trước khi theo Bạch Bân về nhà vẫn là không nhịn xuống trả thù Trương bác sỹ, hắn hướng miệng Trương lão nhân ném một viên kẹo cao su. Thằng nhãi này rất thiếu đạo đức, răng miệng Trương lão nhân vốn không tính tốt, vừa giật mình tỉnh lại kẹo cao su đã dính lên cả hai hàm răng, phải trực tiếp chạy một chuyến nha khoa mới giải quyết được vấn đề.

Trương lão nhân bị năng lực trả thù của thằng nhãi này hoàn toàn rung động, thế cho nên về sau Đinh Hạo cùng Bạch Bân đến chỗ hắn mua thuốc hay xem bệnh không tiện nói ra gì gì lão nhân không thiếu làm khó Đinh Hạo, bất quá đây cũng là chuyện sau này, Đinh Hạo bây giờ còn đang đắm chìm giữa thành quả chiến đấu của chính mình, ha ha, ai kêu ngươi vạch trần ta đái dầm! Trương lão nhân ngươi đáng đời a ngươi!!

Đến nhà Bạch Bân, tự nhiên là tiếp tục theo Bạch Bân hỗn, Đinh Hạo chuyển túi hành lý của chính mình đi theo Bạch Bân vào phòng hắn. Nhà hai tầng theo phong cách phương Tây, mặt trước là một phiến mặt cỏ thật lớn, cùng những nhà chung quanh cách ra một khoảng. Đinh Hạo ghé vào cửa sổ lầu hai bắt đầu cảm khái, nói cho cùng cũng là thời điểm hai mươi năm trước, đất đai thế này cũng bỏ được lãng phí.

Không nhàn hạ mấy chốc liền nghe đến tiếng xe ô tô xịch xịch dưới lầu, tốt lắm, ba chiếc xe hơi đỗ thành một loạt dưới nhà Bạch Bân, ai không biết còn tưởng là quay phim xã hội đen. Đinh Hạo vẫn nghĩ không rõ vì sao xe quan luôn dùng màu đen, nhiều khó coi a, vạn nhất ngày nào đó ngươi mặc một thân âu phục trắng đi ra không phải giống vội vã chạy về chịu tang sao, đang nghĩ thế từ bên trong chiếc xe đen đỗ trung gian nhảy đi ra một người mặc quần áo tuyết trắng, tiểu nha đầu đỉnh hai bím tóc sừng dê tung tẩy vọt vào nhà, “Ca!”

Đinh Hạo thiếu chút nữa bị nước miếng của chính mình làm sặc, phi phi phi! Vừa rồi là nghĩ bậy bạ, sao có thể là vội về chịu tang! Lúc này Bạch Lộ đã chạy tới bên người Bạch Bân. Bạch Bân đứng ở cửa thò đầu vào kêu Đinh Hạo, “Hạo Hạo, gia gia bọn họ đến, chúng ta đi xuống ăn cơm.”

Nhà Bạch Bân có bốn người, Bạch Bân đi theo ba hắn. Bạch Bân còn có một em trai xấp xỉ tuổi Đinh Hạo, kêu Bạch Kiệt. Bạch Kiệt từ nhỏ thân thể không tốt, mẹ Bạch Bân thật sự không yên tâm, việc làm ăn buôn bán bận rộn nữa cũng mang theo Bạch Kiệt. Một năm Bạch Bân cùng mẹ cũng không gặp được vài lần, càng đừng nói đứa em trai ốm yếu nhiều bệnh kia của hắn.

Bạch Bân tính tình lãnh đạm, năng lực tự chủ rất mạnh. Mẹ Bạch Bân vừa mới trở về còn cảm thấy có lỗi muốn cùng hắn thân cận, nhưng đứa nhỏ này nửa ngày cũng chỉ nói vài chữ ‘ân’ ‘a’, lại kiểm tra học hành bài tập cái gì, mọi môn đều là xuất sắc, có người mẹ này cùng không có không có gì khác nhau, con trai thực sự không cần nàng bận tâm. Lâu dần, mẹ Bạch Bân cũng liền nản lòng, dù sao còn có một đứa con cùng nàng thân cận, Bạch Bân cũng liền để cho Bạch bí thư mang theo như vậy.

Ông nội Bạch Bân vì chuyện này không ít lần túm ba mẹ Bạch Bân đến trước mặt răn dạy, đáng tiếc hai người đều là con cháu nhà cán bộ cao cấp, ai cũng không phục ai, đều muốn tranh đoạt ra một mảnh trời đất, ông nội Bạch Bân cũng liền buông tay mặc kệ. Bạch bí thư một người mang đứa nhỏ, đưa đi trường học còn có lái xe giúp đỡ, nhưng là nấu cơm gì liền thực sự không có thời giờ. Ông nội Bạch Bân lập tức đem người giúp việc nhà mình Ngô a di đưa qua làm cho nàng chiếu cố, trong lòng lại đau Bạch Bân, có đôi khi xuất môn cũng chỉ mang theo hắn, thế cho nên một thân khí tràng của Bạch Bân luyện được, nói thực đích xác so với Bạch bí thư còn mạnh mẽ hơn một chút. (mjêu: đọc đến chỗ này tự nhiên nghĩ Bân Bân mà không có Hạo Hạo thì cuộc đời của anh cũng đủ đáng buồn TT^TT)

Ông nội Bạch Bân ngồi ở bàn ăn chính vị, ba Bạch Bân ngồi bên cạnh, Bạch Lộ đi theo ba mẹ nàng cũng thành thành thật thật ngồi vào chỗ. Đinh Hạo tặc lưỡi, tư thái này vừa thấy sẽ không là nhà bình thường, cũng chạy nhanh đi theo Bạch Bân ngồi xuống.

Ngô a di bộ dáng hơn bốn mươi tuổi, thoạt nhìn rất hòa ái dễ gần, bưng đồ ăn lần lượt bày lên bàn, còn cố ý thả thêm vào trong bát Đinh Hạo một cái cánh gà cô ca, dặn hắn ăn nhiều một chút.

Đinh Hạo cầm chiếc đũa gắp cánh gà, không cắn được vài miếng liền rớt, gắp lên tiếp tục cắn, lại rớt, luống cuống vò đầu bứt tai, như thế nào không biết xấu hổ a, lần đầu tiên ăn cơm cùng người nhà Bạch Bân liền xấu mặt? Kia làm sao được, vậy ủy khuất tùy tiện ăn một chút gì điền bụng? Đinh Hạo bụng nhỏ kêu ùng ục một tiếng kháng nghị, không tốt!

Chính đang bối rối, liền nhìn thấy Bạch Lộ tiểu bằng hữu cầm cánh gà ăn vui vẻ, Đinh Hạo vỗ trán, đúng a, hắn hiện tại cũng học mẫu giáo, hoàn toàn có thể dùng tay ăn! Đinh Hạo trong lòng giống như vạch trần một lớp cửa sổ giấy, hai tay cùng bắt, ăn kia kêu một cái hăng hái. Bạch Lộ cùng hắn ganh đua, ăn nhiều thêm non nửa bát, ngay cả Bạch Bân đều ăn nhiều thêm một chén so với bình thường.

Bạch lão gia tử thực cao hứng, “Xem ra đứa nhỏ nhiều cùng nhau ăn cơm mới tốt, kêu Hạo Hạo là đi? Thực thích ăn cánh gà đi, ăn nhiều một chút!”

Bạch Bân lập tức lại gắp một miếng cho Đinh Hạo, Đinh Hạo gặm cánh gà thẳng gật đầu, thằng nhãi này còn không quên nịnh nọt, “Gia gia, cánh gà nhà ngài ăn ngon thật!” Bạch Bân nhìn trong bát Đinh Hạo còn thịt sườn chưa động, lại hỏi hắn, “Không ăn cái này?”

Đinh Hạo gật gật đầu, thịt nhiều ăn không thơm, hắn liền thích ăn chân cổ cánh gì đó, hương vị đều ngấm vào ăn thật ngon a. Bạch Bân thực tự nhiên gắp đi miếng sườn trong bát Đinh Hạo chính mình ăn. Truyền thống trên bàn cơm nhà họ Bạch, tuyệt đối không thể lãng phí lương thực, Hạo Hạo như vậy sẽ bị ông nội hắn mắng.

Bạch lão gia tử ánh mắt đều xem thẳng, a, cháu trai bảo bối của hắn khi nào thì săn sóc như vậy không hiềm khí người như vậy a? Hắn vẫn nhớ rõ Bạch Lộ trước kia từng uống lên một ngụm nước khoáng của Bạch Bân, Bạch Bân ngay cả bình cũng chưa chạm qua, càng đừng nói người ngoài.

Bạch lão gia tử đối Đinh Hạo càng là hòa ái, tự mình gắp khối cánh gà cuối cùng cho hắn, “Ta nghe nói ba ngươi về sau cũng chuyển tới làm việc trong thành phố? Tốt lắm, tốt lắm, về sau nhiều đến chơi cùng Bân Bân, a.”

Đinh Hạo miệng ngậm cánh gà ánh mắt chớp chớp, ba hắn lên thành phố làm việc?! Không phải còn có hai năm sao? Là thời điểm hắn học tiểu học chuyển nha!

Bạch Bân từ lúc ăn cơm đến bây giờ rốt cục lộ ra nụ cười đầu tiên, nhìn Đinh Hạo cao hứng nói, “Hạo Hạo, thật tốt, chúng ta sau này có thể luôn luôn ở cùng nhau!”

Ai?! Ai ai??!!!

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Bảy 27, 2012 in Trọng Sinh chi Tra Thụ

 

Thẻ: , , , ,

One response to “TRỌNG SINH CHI TRA THỤ – CHƯƠNG 08

  1. Tiểu Tuyết Y

    Tháng Hai 3, 2013 at 10:18 Chiều

    Thanks bạn đã edit ^^

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: