RSS

TRỌNG SINH CHI TRA THỤ – CHƯƠNG 01

02 Jan

.

Các bạn có thể đọc phần giới thiệu và CẢNH BÁOđây. Mjêu khuyến khích đọc phần này trước khi tiếp tục theo dõi nội dung bên dưới — hoặc không đọc nhưng mjêu có quyền lờ lớ lơ với những vấn đề các bạn đặt ra mà mjêu đã đề cập trong phần này.

Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ o^-^o

.

1 – Trọng sinh

.

“Buổi sáng ngày hôm nay trên địa bàn thành phố đã phát sinh một vụ tai nạn giao thông liên hoàn, được biết nguyên nhân tai nạn là do tuyết rơi trên diện rộng khiến mặt đường kết băng tạo thành, trước mắt đã có 1 người chết, 3 người trọng thương, do bên trong còn có một xe khách chở 54 người, cụ thể số người bị thương còn đang được thống kê …”

Ánh mắt Đinh Hạo bị máu che phủ, miễn cưỡng nhìn đến nam nhân ở trước mặt mình, hắn mặc một thân đồ đen, phía sau như trước đi theo một đám người, miệng mím thật chặt, đôi mày nhăn sắp ninh ra được nước.

Bạch Bân? Đinh Hạo nghĩ cùng hắn chào hỏi lại phát hiện chính mình hoàn toàn không thể động đậy. Hắn đây là làm sao vậy? Nga, đúng, xảy ra tai nạn xe cộ, hôm qua hắn uống say lại chạy đi cuồng hoan một đêm, sáng sớm lái xe liền nhịn không được buồn ngủ tựa hồ còn đụng vào xe khác …

“Thiếu gia, ta đã phân phó xuống bên dưới, đã nói là mặt đường quá trơn, tai nạn lần này là do đường xá đóng băng tạo thành, Đinh gia lão nhân thực thức thời, không có nói thêm gì nữa.” Một người ở phía sau Bạch Bân thấu lại đây, Đinh Hạo nhận được hắn, là Đổng Phi tâm phúc của Bạch Bân, không có đại sự cũng không mang đi ra, lúc này hắn đến đây là đã xảy ra chuyện lớn gì?!

“Đinh Hạo … hắn đã đi rồi, ca ngươi để cho hắn đi thôi!” Phía sau một thiếu nữ nức nở ra tiếng, cũng là mặc một thân tối đen, tựa vào trên người Bạch Bân oa oa khóc lớn.

Ta, ta đây là … đã chết?! Đinh Hạo bỗng nhiên phát hiện hắn có thể đi lên, tay hắn xuyên qua Bạch Bân, xuyên qua bàn tay hai người đang giao nắm thật chặt, hắn nghe được Bạch Bân dùng giọng khàn khàn không ra tiếng nói: “Phía truyền thông không thể lại phát sinh nhiễu loạn, ta đã hứa với Đinh Hạo sẽ chiếu cố gia đình hắn …”

Đổng Phi gật đầu.

“Ngươi mang Bạch Lộ trở về đi,” Bạch Bân nói xong, lấy tay xoa xoa bông tuyết đậu trên mặt Đinh Hạo, trên mặt Đinh Hạo có máu, bị lau quệt ra càng sấm nhân, Bạch Bân cũng không để ý, cứ như vậy cẩn thận chà lau cho hắn. “Ta ở lại bồi hắn thêm chút nữa.”

Đinh Hạo phiêu ở bên trên nhìn xuống, trong lòng co rút phát đau, hắn thật sự không biết, hắn không biết Bạch Bân đối với hắn lại để tâm đến vậy. Liền ngay cả khuôn mặt người chết mơ hồ loạn thất bát tao Đinh Hạo nhìn xem cũng thấy ghét bỏ, hắn nghĩ Bạch Bân đối hắn bất quá là hời hợt bên ngoài, qua đoạn tuổi trẻ dễ xúc động này cũng sẽ biến mất, không phải ham cái mới mẻ sao? Hắn Đinh Hạo cũng mê ngoạn nhân a, hắn chơi đùa nam nhân, nữ nhân còn thiếu sao… Mẹ bức ngươi Bạch Bân bỏ tay ra khỏi mặt lão tử! Ngươi cho lão tử nhu thành một đoàn kia là tính làm cái gì! Lão tử còn muốn phụ thân trở về a!!

Đinh Hạo bắt đầu hướng chính mình thân thể lao đến, bất quá là chàng hỏng mặt, cùng lắm lão tử chỉnh dung là được! Nhưng là lúc tiến lên dường như luôn bị cái gì ngăn đón vừa lại gần liền bị bắn ngược trở ra! Đinh Hạo ngơ ngác, hắn đây là thật sự trở về không được.

Trong đầu hắn bỗng nhiên chớp lên rất nhiều hình ảnh hắn ngỡ như đã quên, những hình ảnh này tổng không thể thiếu Bạch Bân, con nít Bạch Bân, choai choai Bạch Bân, thiếu niên Bạch Bân, thanh niên Bạch Bân, cùng hiện tại Bạch Bân … Hắn vẫn nghĩ hắn có thể lợi dụng Bạch Bân đối với hắn yêu thích ái muội kiếm chác vài chỗ tốt, nhưng vẫn không chịu đi nhìn nhận cảm tình mà trong lòng không muốn thừa nhận, kỳ thật, hắn thực thích Bạch Bân đối với hắn tốt, có một số việc, tổng mẹ nó là người đã chết mới biết được.

Hắn Đinh Hạo, cách không được Bạch Bân.

Nếu có kiếp sau, hắn nguyện ý cùng Bạch Bân cùng nhau, hắn nguyện ý cũng đối với Bạch Bân tốt.

Khi Đinh Hạo lại mở mắt ra, trong tay gắt gao nắm một chiếc di động. Vẫn là chiếc hắn dùng trước khi chết, Nokia thẳng bản màu đen, vừa nhẹ nhàng thở ra lập tức lại bị bàn tay cầm di động dọa cho trợn tròn hai mắt.

Đó là một đôi tay trẻ con, nhỏ tí xíu, cầm lấy di động đều miễn cưỡng, Đinh Hạo theo chỉ tay nhỏ bé kia hướng lên trên xem, nho nhỏ cánh tay quả nhiên là tiếp ở trên người chính mình … Đây tính là có chuyện gì a!?

Đinh Hạo khóc không ra nước mắt, thân thể theo hắn hai mươi mấy năm đâu rồi? Như thế nào liền lẫn lộn đến trên người đứa trẻ nít vài tuổi. Đinh Hạo đang suy nghĩ, bỗng nhiên nghe đến ngoài cửa sổ có người kêu hắn: “Hạo Hạo? Hạo Hạo đã dậy chưa?”

Đinh Hạo nghe đến thanh âm ấy ánh mắt lại trừng thẳng, này, đây là thanh âm của bà nội a! Chẳng lẽ không phải phụ vào người trẻ con mà là trở lại chính mình hồi nhỏ? Đinh Hạo nỗi lòng phập phồng, bỗng nhiên dấy lên một tia hy vọng.

Đinh nãi nãi xốc mành tiến vào, Đinh Hạo theo bản năng đem di động trong tay vụng trộm nhét vào dưới chăn bên cạnh, Đinh nãi nãi nhìn Đinh Hạo nằm ở trên giường, mở to một đôi con mắt xem xét chính mình, cười a a nhéo mặt hắn một phen, “Tỉnh dậy cũng không lên tiếng, chỉ biết bướng bỉnh đi!”

Đinh Hạo nhìn bà nội chớp chớp mắt, tái chớp chớp mắt, bỗng nhiên toét miệng nở nụ cười, “Bà nội!” Đinh Hạo bổ nhào vào trong lòng lão nhân cọ dụi vui vẻ, hắn như thế nào không nghĩ tới đâu, thật sự là trở lại chính mình hồi còn nhỏ a! Thừa dịp chính mình còn không có làm ra mấy chuyện hỗn đản kia, hắn phải cẩn thận quy hoạch lại nhân sinh của chính mình!

Đinh Hạo cô lỗ một chút theo trong lòng bà nội chui ra, dựng thẳng năm ngón tay vẻ mặt nghiêm túc cùng bà nội phát thệ: “Bà nội, cháu quyết định, từ giờ trở đi cháu muốn khiêu quá tiểu học, khiêu quá sơ trung, cháu muốn từ trung học bắt đầu chăm chỉ học tập, cháu cũng không tin cháu ở trung học ngồi tám năm mười năm còn thi không đỗ trường đại học tốt!” Đinh Hạo vung tay nhỏ bé tráng khí hào hùng, “Bà nội, cháu muốn thi vào Thanh Hoa!”

Đinh nãi nãi tuy là trình độ tiểu học nhưng cũng biết Thanh Hoa, lập tức thay vẻ nghiêm nghị. “Tốt, chúng ta liền thi vào Thanh Hoa.”

Đinh Hạo cùng bà nội tay nắm tay, trong mắt hàm chứa nước mắt, “Bà nội, chờ cháu kiếm ra tiền hiếu kính ngài, chúng ta thỏa thuê ăn uống sơn trân hải vị, ăn tôm to đều chỉ ăn đã bóc vỏ …”

Đinh nãi nãi cười a a vuốt tóc Đinh Hạo, liên tục gật đầu, “Tốt, bà chờ Hạo Hạo thành công ngày đó, mang theo bà nội cùng nhau ăn đồ ngon.”

Đinh Hạo ôm lấy bà nội cổ không buông tay, nước mắt thực rớt xuống, hắn nhớ rõ bà nội ra đi khi hắn đang học sơ trung, tắc mạch máu não, trị liệu quá muộn không cứu lại được. Hiện tại bất đồng, hắn đã trở lại, Đinh Hạo hấp hấp cái mũi đang muốn lại phát biểu thêm nữa đã bị người xách cổ như xách con mèo con nhấc lên, hò hét bên tai: “Thằng nhãi con! Chỉ giỏi hống bà nội ngươi cao hứng!”

Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuổi trẻ của lão cha mình, toét miệng nở nụ cười: “Ba!”

Đinh Viễn Biên đen mặt, một tay xách Đinh Hạo một tay chỉ vào đống đệm chăn Đinh Hạo vừa ngủ, giận không thể át: “Hôm qua lại đái dầm có phải hay không?! A!!”

Đinh Hạo một đôi tay chuẩn bị cùng lão cha hắn nhiệt tình ủng ôm ngạnh sinh sinh thu trở lại, xoay cổ nghẹn đỏ khuôn mặt nói: “Không phải! Không phải con đái!” Gặp lão cha rất có xu thế giáo dục bằng nắm đấm, lập tức ồn ào: “Là ngày hôm qua con đái! Không phải hôm nay con đái!!”

Đinh Viễn Biên một trương mặt sinh sinh bị tiểu tử này khí xanh, nghiến răng nghiến lợi khó giải hận a! Giơ tay định xả đống chăn đã bị con hắn đạp hư, Đinh Hạo ngao một tiếng giãy dụa thoát ra khỏi tay lão cha hắn, bổ nhào vào trên chăn, “Con … con tự giặt! Con tự giặt!!” Hay nói giỡn! Bên trong chăn còn giấu di động đâu!

Đinh nãi nãi nghĩ đến con đem cháu trai niết đau, lập tức đứng lên, “Làm sao vậy? Làm sao vậy? Hạo Hạo bảo bối của bà không có việc gì đi? Cùng bà nội nói a, đừng chịu đựng, bà nội taị đây đâu chúng ta không sợ …” Đinh nãi nãi cao thấp sờ soạng một lần xong, nhìn trên cổ Đinh Hạo hiện lên một vòng dấu tay xanh xanh, đau lòng nhu lại nhu.

Đinh Hạo run rẩy nghiêng ngả theo chăn nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, giọng điệu nghẹn ngào tội nghiệp: “Bà nội, ngài làm cho ba cháu đi ra ngoài, cháu tự mình giặt.”

Đinh nãi nãi lập tức ra bên ngoài đuổi con, lúc này ngay cả cán chổi đều dùng tới, “Đi ra ngoài, mau đi ra, ngươi xem đều đem đứa nhỏ dọa thành cái dạng gì!”

Đinh Viễn Biên dở khóc dở cười, lại không dám cùng Đinh nãi nãi chống lại, chỉ phải từng bước rời khỏi buồng trong, “Mẹ, ngài rất nuông chiều hắn, đều lớn tướng thế kia …”

“Lớn đến đâu cũng là cháu ta!” Đinh nãi nãi cầm cán chổi chống thắt lưng trừng mắt Đinh Viễn Biên, thở phì phì, “Ngươi không nhìn ngươi đem đứa nhỏ dọa sợ, đều sợ tới mức muốn chính mình giặt chăn!”

Đinh nãi nãi nói đúng lý hợp tình, Đinh Hạo ở bên trong nhịn không được run rẩy khóe miệng, hắn xem như tìm ra căn nguyên chính mình từ nhỏ đã ương ngạnh ngang ngược … Thì ra là do bà nội sủng đi ra.

Nhanh nhẹn đem di động lấy ra giấu kỹ, Đinh Hạo lại vểnh mông bò trên giường, chính mình đem ga trải giường tháo ra kéo xuống, vừa xuống dưới liền cùng bà nội đụng phải, Đinh nãi nãi nhìn Tiểu Đinh Hạo ôm một đống chăn ga so với chính hắn đều cao lại đây bị kinh nói không ra lời, Đinh Hạo từ đầu kia đống chăn cùng bà nội nói, “Bà nội, ngài đừng mãi sủng cháu, cháu trưởng thành.”

Đinh Hạo lúc này vẫn là học sinh lớp chồi nhà trẻ, tha giọng còn mang theo chút điểm nãi khí, phút chốc cảm động đến Đinh nãi nãi.

Bày ra chậu giặt thật to, bột giặt, xà phòng, nước giếng múc sẵn, dưới sự trợ giúp của người lớn, Đinh Hạo rốt cục bắt đầu nhân sinh lần đầu tiên giặt chăn.

Mà Bạch Bân, chính là như vậy lần đầu tiên nhìn thấy Đinh Hạo. Hắn ở ngoài sân nhìn đứa nhỏ kia còn thật sự theo đám bọt xà phòng phấn đấu, nhìn hắn lôi kéo một khối vải dệt thật lớn phân không rõ là chăn vẫn là ga giường rốt cục một cái không để ý đem chính mình một đầu ngã vào trong chậu, gây đầy mặt đầy đầu đều là bọt, nhịn không được liền nở nụ cười.

Rất nhiều năm về sau Đinh Hạo lấy chân đạp đạp Bạch Bân hỏi hắn, ta thế nhưng có thật nhiều cái lần đầu tiên đều là cho ngươi, lần đầu tiên ta giặt quần áo ngươi liền ngay tại bên cạnh đâu, đúng không a?

Bạch Bân liếc hắn một cái, lông mày cũng không kéo một chút, ngươi về sau cũng không lại giặt cái gì nữa đi? Đinh Hạo nghẹn đỏ bừng cả trương mặt, thở phì phì hô to: Lão tử, lão tử còn giặt quá chính mình quần lót!

Bất quá, đây đều là chuyện thật lâu về sau, lúc này, Bạch Bân tiểu bồn hữu cùng Đinh Hạo tiểu bồn hữu lịch sử tính lần đầu tiên gặp gỡ.

.

Tâm sự tác giả:

Ta nhất quán kế thừa truyền thống tốt đẹp, chúng ta từ oa nhi nắm lên.

==========

Đổng Phi lại gần Đinh Hạo lấy khối khăn tay trắng cho hắn cái mặt, thanh âm đều dẫn theo nghẹn ngào: “Thao! Chết cũng không làm cho người ta bớt lo.”

.

GHI CHÚ của editor: chữ ‘tra’ trong tiếng Trung là cặn hoặc phần sót lại (sau khi đốt …). Vì thế khi nó xuất hiện trong một từ, ví dụ “tra thụ”, hoặc dùng như tính từ, ví dụ “gã này thực đủ tra”, thì có thể hiểu với nghĩa là cặn bã, xấu xa, khốn nạn.

Như thế lại cần phải nói thêm một chút về tựa đề truyện – Trọng sinh chi tra thụ – mặc dù nhân vật chính của chúng ta Hạo Hạo đã bị đóng mác “tra” ngay từ đầu, nhưng mọi người có thể yên tâm, Hạo Hạo chỉ có kiếp trước là tra thụ, còn sau khi trọng sinh thì xấu tính một chút nhưng đảm bảo hết lòng với bạn công. Truyện 100% ngọt văn, mọi người hãy chờ để chết chìm trong sự nịch sủng của bạn công o^-^o

.

.

 
1 Phản hồi

Posted by on Tháng Một 2, 2012 in Trọng Sinh chi Tra Thụ

 

Thẻ: , , , ,

One response to “TRỌNG SINH CHI TRA THỤ – CHƯƠNG 01

  1. Tiểu Tuyết Y

    Tháng Hai 3, 2013 at 10:16 Chiều

    Thanks bạn đã edit ^^

     

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: